Giờ phút này, ma khí xung tiêu, không còn là làn khói mỏng, mà là một cơn cuồng triều đen tím đặc quánh như thực chất. Nó từ chân núi cuồn cuộn dâng lên, quấn quanh núi non, xuyên thẳng cửu tiêu, đánh tan tầng mây, xé rách thương khung, cuối cùng dệt thành một ma vân hoa cái che trời phủ đất nơi chín tầng trời. Ngay cả tinh thần ở phương xa cũng bị ép phải ẩn đi ánh sáng, khiến thiên địa càn khôn đều rơi vào ma chưởng.
Trên phong điên không có điện đài lầu các, chỉ có một tòa vạn ma đài được chất lên từ ức vạn hài cốt hung thú. Giữa đài dựng đứng một cây thông thiên hắc ngọc trụ, thân trụ khắc kín hồng hoang yêu văn, trên đỉnh trụ lơ lửng một viên huyết sắc ma châu đang xoay tròn không ngừng. Từng luồng hồng quang đỏ rực từ đó buông xuống như thác máu, bao phủ cả tuyệt điên trong một màn đỏ thẫm yêu dị.Trên đài, những kẻ ngồi quanh đều là Thượng cổ yêu ma thoát khốn từ U Minh Thâm Uyên và Thái Cổ Hung Huyệt, không một ai là hạng tầm thường —
Bên trái là Thôn Nhật yêu ma ngồi chễm chệ, ma khu khổng lồ như núi, nơi bụng mở ra một cái miệng khổng lồ như muốn nuốt cả trời cao. Nước dãi nhỏ xuống đâu, sơn thạch bị ăn mòn đến đó. Quanh thân nó cuồn cuộn thứ hung khí đói khát như muốn nuốt sạch vạn vật;
Bên cạnh, Ám Dực ma khẽ chấn cánh, đôi cánh dang rộng che lấp cả gió núi, thân hổ mặt người, móng vuốt ánh lên hàn mang lạnh lẽo. Tiếng rít của nó vang lên như vạn kiếm cùng ngân, đi đến đâu cỏ cây khô héo, sinh linh diệt tuyệt đến đó;




